Nhớ em thật nhiều… yêu em thật nhiều…
|
Nhớ em thật nhiều nhưng không dám nói, nhớ em thật nhiều
nhưng không dám nhắn tin, nhớ em thật nhiều nhưng không dám gọi… để giờ
đây, ngồi viết những dòng này mà những giọt nước mắt cứ rơi.
Những cơn mưa đầu mùa, mưa … mưa mang theo nỗi nhớ!
Những hạt mưa như mang em về bên anh.
Cuộc tình ta dường như gắn liền với những con mưa bất chợt thế em nhỉ?
Em đến bên anh cũng một ngày mưa như thế. Lần đầu tiên, tay anh chạm lấy
tay em, dường như chính cơn mưa bất chợt đã mang em đến gần bên anh.
Cũng chính những cơn mưa vun đắp cho tình yêu hai đứa. Mưa mang theo bao nỗi nhớ, mưa để lại cho cuộc tình ta bao kỷ niệm.
Anh đã từng hứa với lòng mình sẽ không
làm phiền đến em nữa, nhưng sao cơn mưa ấy lại làm anh ra thế này. Cơn
mưa mang theo nỗi nhớ về em, chạy trên đường mà con tim anh nhớ em da
diết. Anh phải làm sao? Anh phải làm sao em nhỉ? Con tim anh đau, đau
lắm… nó quặn thắt khi nỗi nhớ về em dâng đầy. Anh phải cố, cố thực hiện
lời hứa với em. Và anh sẽ làm được! Anh nhất định sẽ làm được.
Đường phố Sài Gòn
đèn hoa rực rỡ, nhưng sao nó dường như vô cảm, vô cảm khi thiếu bóng
hình em. Anh đi… đi qua từng con phố, anh nhớ… nhớ từng con đường, từng
góc phố, từng quán nước, từng gốc cây, từng hàng ghế đá mà đôi ta đã
từng ngồi! Tất cả, tất cả như con dao đâm thẳng vào trái tim anh.
Rồi những giọt nước lăn dài trên má, anh
cứ ngỡ đó chỉ là những hạt mưa, cứ ngỡ như thế. Đến khi khóe mắt anh
cay cay, anh mới thật sự nhận ra rằng đó là những giọt nước mắt. Những
giọt nước mắt trong con tim cô đơn này…
Cơn mưa mang theo nỗi nhớ! Nhớ em thật
nhiều nhưng không dám nói, nhớ em thật nhiều nhưng không dám nhắn tin,
nhớ em thật nhiều nhưng không dám gọi… để giờ đây, ngồi viết những dòng
này mà những giọt nước mắt cứ rơi.
Con tim anh đau, đau lắm… nó quặn thắt khi nỗi nhớ về em dâng đầy.
Anh đã cố chạy thật chậm, thật chậm để
có thể cảm nhận được hơi ấm từ em, dù cho ngày ấy đã qua lâu lắm rồi! Và
để con tim anh vơi đi nỗi nhớ về em.
Tất cả những gì thuộc về em, anh luôn
cất giữ, cất giữ thật kỹ, thật sâu trong trái tim mình! Con tim anh mỏi
mệt, thân xác anh vô hồn. Giờ đây anh chỉ biết tìm lấy niềm vui trong
công việc. Anh vẫn luôn cố gắng tìm lại chính mình, trong từng suy nghĩ,
trong từng phút giây bồng bột… để mình trưởng thành hơn, để mình có thể
là bờ vai rắn chắc chở che cho em suốt cả cuộc đời này!
Em hãy để con tim anh được yêu em thật nhiều, thật nhiều em nhé!
Dầm hết cơn mưa mới thấy mình thật ngốc. Anh còn phải giữ sức khỏe để thực hiện lời hứa với em ngày nào, anh phải giữ sức khỏe để còn làm rất nhiều việc cho em… để tìm lại tất cả những gì mà mình đã đánh mất.
Nhớ em thật nhiều… yêu em thật nhiều em ạ!
Dù có đi đâu, dù có làm gì thì con tim anh vẫn nhớ và vẫn yêu em rất nhiều! Để rồi, mỗi ngày tình yêu anh dành cho em càng nhiều hơn, để mỗi ngày nỗi nhớ về em càng da diết hơn bao giờ hết!
0 Bình luận:
Đăng nhận xét
* Mọi người bình luận để cho topic thêm sinh động, với nội dung mang tính chất thảo luận, hỏi đáp, chia sẻ kinh nghiệm,...
* Những bình luận làm loãng chủ đề, cãi cọ...sẽ được xem là Spam và bị xóa đi mà không cần thông báo trước.
* Nếu thấy bài viết hay hoặc hữu ích hãy nhấn nút thank , like, good. !
* Vui lòng gõ bằng tiếng việt có dấu, xin cảm ơn !