Ngày đó, tất cả bọn tôi đều là những đứa trẻ cùng
trang lứa, nhà ở chung một xóm và thân nhau từ lúc còn bé. Cứ mỗi lần
năm học kết thúc, khi nhìn thấy cái nắng chói chang và nghe tiếng ve râm
ran trong gió, tôi và đám bạn lại tưng bừng lên “kế hoạch” cho những
ngày hè. Mùa hè nơi làng quê thật yên bình nhưng ngày ngày vẫn không
ngớt tiếng cười đùa của bọn trẻ chúng tôi.
Tôi nhớ những đôi bàn tay dính đầy tro bếp khi bọn tôi
giành giật nhau từng củ khoai nướng chưa kịp chín hết. Mặt đứa nào cũng
lem luốc nhưng ánh mắt ngập tràn niềm vui, tận hưởng vị ngọt bùi của
từng miếng khoai.
Rồi những buổi chiều gió lớn thổi lồng lộng, gió giật
từng nhánh xoài đang trĩu quả chín. Gần đó, tại cái sân rợp bóng mát của
cây bàng trước nhà, tôi và đám bạn đang say sưa với những hòn bi đủ
màu. Từng đôi tay nhỏ bé nâng niu những hòn bi như một tài sản quý giá
của mình. Bỗng tất cả dừng ngay cuộc vui và tranh nhau chạy khi nghe
tiếng trái xoài rụng “bịch” xuống đất. Đứa nào lượm được trước thì mừng
vui khôn xiết nhưng chưa kịp ăn gì đã bị những đứa còn lại chạy theo
giật cho bằng được. Phút chốc đã biến thành một “trận chiến” giằng co
sôi nổi. Sau cùng khi không còn đủ sức để “chiến đấu” nữa, ai cũng ngồi
bẹp xuống đất, gương mặt đỏ bừng và thở hổn hển vì mệt. Nhưng rồi vẫn
như thường lệ, chúng tôi chia đều trái xoài cho nhau, mỗi đứa đều có
phần của mình. Những đôi bàn tay còn lắm bùn đất quẹt vội vào quần áo,
khẽ khàng chìa ra để nhận từng miếng xoài chín cây và ăn ngấu nghiến.
Những hôm trời mưa, cả bọn lại có dịp tụ tập nhau đi
ra vườn “săn lùng” từng chú cóc đem về cho má tôi nấu cháo. Hình ảnh nồi
cháo cóc nấu với đậu xanh bốc khói thơm ngon làm đứa nào cũng thèm
thuồng và quyết tâm lên đường thực hiện nhiệm vụ. Mỗi đứa quải một chiếc
bao nhỏ trên vai để đựng những “thành quả” của mình. Trời mưa lớn, từng
bầy cóc từ trong hang nhảy ra, trông con nào cũng tròn trịa, mập mạp.
Bọn tôi lại tiếp tục thi nhau xem đứa nào bắt được nhiều cóc hơn. Có khi
quá “hiếu chiến”, giành nhau một chú cóc mà cả bọn bị ngã, rồi lại cười
ồ lên vì toàn thân dính đầy bùn đất, trông ai cũng giống như “ông kẹ”.
Lắm lúc mải mê đùa giỡn mà gần hết trận mưa mấy đứa tôi mới về đến nhà.
Sau khi gom những “chiến lợi phẩm” vừa kiếm được,
trong lúc chờ má tôi và mấy chị làm thịt cóc, bọn tôi cũng bắt đầu chế
biến món ăn khoái khẩu của riêng mình, đó là món cóc nướng. Lúc làm thịt
cóc, chúng tôi được người lớn dặn rất kỹ càng là phải lột da, bỏ hết
nội tạng và rửa thật sạch vì gan cóc rất độc. Từng đứa một chăm chút cho
“sản phẩm” của mình. Rồi tất cả quây quần lại bên bếp lửa, những đôi
bàn tay vừa xít xoa vì lạnh, vừa đảo đi đảo lại chú cóc trên lửa than
cho mau chín. Mùi cóc nướng thơm lừng theo từng làn khói bếp làm cả bọn
thêm cồn cào trong bụng. Chỉ trong chốc lát thịt cóc đã chín vàng, chúng
tôi ngồi bẹp xuống đất xung quanh bếp than, xé thịt cóc ra chấm với
muối hột ăn ngọt lịm. Và cuối cùng giờ phút quan trọng cũng đã đến, nồi
cháo cóc vừa chín tới được má tôi nhấc xuống, múc ra chén và rải thêm ít
tiêu lên trên, trông thật ngon lành. Chúng tôi chuyền tay nhau từng
chén cháo nóng hổi, ánh mắt cả bọn nhìn nhau, vừa ăn vừa hí hửng nói
cười.
Những đôi bàn tay nhỏ nhắn ngày nào đã từng chia ngọt
sẻ bùi cho nhau giờ đây đang phải lo cho cuộc sống gia đình hay đang bôn
ba bươn chải nơi xứ người. Nhưng có lẽ không ai có thể quên được những
kỷ niệm êm đềm của một thời tuổi thơ đã đi qua.
Lắm lúc thèm ăn xoài, tôi chỉ cần chạy xe ra chợ mua
về, nhưng sao chẳng thấy ngon ngọt bằng những trái xoài mà ngày xưa bọn
tôi vẫn thường giành giật trên tay nhau...
Những kỷ niệm đó gợi cho tôi nhớ lại thời thơ ấu, tuồi thần tiên.
0 Bình luận:
Đăng nhận xét
* Mọi người bình luận để cho topic thêm sinh động, với nội dung mang tính chất thảo luận, hỏi đáp, chia sẻ kinh nghiệm,...
* Những bình luận làm loãng chủ đề, cãi cọ...sẽ được xem là Spam và bị xóa đi mà không cần thông báo trước.
* Nếu thấy bài viết hay hoặc hữu ích hãy nhấn nút thank , like, good. !
* Vui lòng gõ bằng tiếng việt có dấu, xin cảm ơn !